Ngày...tháng...năm
Khu tập thể có một gia đình mới chuyển đến. Anh đang chơi bắn chun với mấy thằng bạn ở vỉa hè tầng một thì em ôm búp bê ra đứng xem. Tự nhiên anh cảm thấy không thoải mái: "con bé này nhìn cái quái gì thế không biết"...
Ngày...tháng...năm
Em vào học cùng trường làng với anh, nhưng kém anh một lớp. Anh lớp 2B, còn em học lớp 1A. Hai lớp có chung một đặc điểm: cô chủ nhiệm là cô Lan béo. Chính xác ra thì tất cả lớp 1 và lớp 2 ở trường này, cô Lan béo đều là chủ nhiệm. Bài kiểm tra đầu năm, anh bị 2đ can tội không ôn lại bài vở tối hôm trước vì mải xem bông hoa nhỏ với cả chơi ô ăn quan. Còn em được 9đ, về đem khoe với mọi người trong khu tập thể làm tối hôm đó, anh bị cấm tiệt không cho xem bông hoa nhỏ nữa. Anh lại có cớ để ghét em "con bé này tí tởn học trước".
Ngày...tháng...năm
Bây giờ thì em đã lên lớp 3A, còn anh, tất nhiên học lớp 4B. Giờ ra chơi, em đang đứng mút kem trong sân trường thì bị anh chạy ra giật mất. Em đứng khóc hu hu giữa sân. Cô chủ nhiệm Nga ngố của em mách với cô chủ nhiệm Yến điệu của anh. Hậu quả là anh bị mấy con lươn vào mông to đúng bằng cái roi mây ở nhà... "Ngộ sẽ báo trù".
Ngày...tháng...năm
Ngày...tháng...năm
Anh lên lớp 7, chuyên toán. Còn em, lớp 6 chuyên anh. Lớp của anh và lớp của em ở cùng một tầng nên hai đứa vẫn gặp mặt nhau suốt. Ngày khai giảng đầu tiên năm cấp 2 của em, anh đang dắt xe vào nhà xe thì gặp em đi ra, xinh xắn và hồng lên trong bộ đồng phục của trường. Em gọi anh, còn anh thì giả vờ ngó đi chỗ khác "có gì mà cứ phải gọi ầm lên thế nhỉ".
Ngày...tháng...năm
Năm lớp 8, em "được" trường cử đi thi học sinh thanh lịch. Anh "bị" trường cử đi làm người đưa em ra sân khấu. Anh cáu lắm, thế là mất một buổi đá bóng sáng CN với mấy thằng bạn. Sáng hôm đi thi, anh gò lưng đạp xe đưa em ra nhà văn hóa quận. Em mặc một bộ váy màu be rất đẹp và dễ thương. Lúc em ra sân khấu, mọi người đều trầm trồ trước sự lưu loát tự tin cũng như tài năng ca hát và đàn của em mà bình thường anh vẫn chế giễu. Ở trong cánh gà, đột nhiên anh cảm thấy đôi chút hãnh diện lâng lâng trong lòng. Mãi về sau anh mới biết là em đã nằng nặc chỉ đích danh anh là người đưa em ra sân khấu...
Ngày...tháng...năm
Cấp 3, anh vào Tổng Hợp và chuyển nhà. Một năm lớp 10 bận rộn, anh cũng ít khi quay lại khu tập thể cũ. Đến cuối năm lớp 10, bạn bè ở khu cũ cho anh biết là gia đình em chuẩn bị đi ra nước ngoài sống. Bố em ở bên đó đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ và bảo lãnh để cho 3 mẹ con cùng sang. Anh đến tận trường cấp 2 để chờ em giờ tan trường. Sau mấy tháng không gặp, tự nhiên anh cảm thấy ngượng ngập khi gặp em ở cổng trường. Anh lặng lẽ đèo em về mà không nói câu nào. Ở phía sau, em khe khẽ hát theo giai điệu bài “when you tell me” của Diana Ross. Đứng trước cổng khu tập thể, em khẽ cúi đầu "Đừng quên em nhé anh"
Ngày...tháng...năm
Trước ngày em bay một hôm, anh bỏ học thêm một buổi, đạp xe đèo em ra Văn Miếu, ngồi cạnh mấy tấm bia đá. Ngày hôm đó là một ngày mùa thu rất đẹp. Em đã vẽ tặng anh một con chó mà mãi về sau anh mới biết đấy là con mèo (người ta thường chỉ giỏi một môn nghệ thuật). Bức vẽ đó đến tận bây giờ anh vẫn giữ. Còn anh thì tặng em cái nhẫn cỏ vừa trấn được của thằng bạn cùng lớp.
Ngày...tháng...năm
Tình cờ anh tìm lại được email và nick của em. Trong thế giới online, hai đứa vẫn không khác gì hồi bé. Chỉ khác là ở thế giới offline, anh đã là sinh viên năm cuối của một trường đại học kỹ thuật danh tiếng của Châu Á. Còn em đã thành một cô thiếu nữ duyên dáng của một trường kinh tế hàng đầu của Đông Âu. Chúng mình gặp nhau vẫn nhắc chuyện hồi bé, đến bức vẽ con mèo em vẽ thành con chó tặng anh hôm chia tay ở Văn Miếu, đến những cái kem mút chung mà không thấy bẩn. Khác chăng là anh thường vẫn ngồi chờ em lên mạng để chat, còn em, ngồi chat với anh để chờ người yêu em lái xe đến đón đi chơi...
Ngày...tháng...năm
Anh tốt nghiệp xong thì được chú dì tài trợ một chuyến du lịch sang Châu Âu. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với những người bạn ở khắp lục địa cũ mà anh quen đã tiêu tốn hết thời gian của chuyến đi. Anh chỉ còn một ngày để xuống thành phố nơi em đang ở. Lúc đi ra khỏi cửa lấy hành lý, anh đảo mắt tìm em. Đúng lúc đó em cũng vừa tới sảnh đón. Em vẫn hình ảnh quen thuộc, làn da trắng bóc của người dân sống trong vùng ôn đới. Khác là mái tóc đen nhánh để thả tự nhiên đúng theo kiểu đặc trưng của người Châu Á. Những bông hoa tuyết li ti rắc trên mái tóc và bờ vai như những bông hoa sao. Hôm đó, hai đứa đã dạo cùng nhau qua nhiều nơi, trên những nẻo đường của một trong những thành phố cổ kính nhất của Châu Âu. Ngồi ở trên đồi nhìn xuống thành phố với muôn ngàn vì sao dưới đất và trên trời, em khẽ tựa đầu vào vai anh, vài lọn tóc bay bay cọ vào cổ anh.
"Baby, you're gonna miss the train..."
Ngày...tháng...năm
Anh nhận công tác ở một công ty đa quốc gia. Công việc bận rộn khiến cho anh phải bay liên tục giữa các thành phố của Châu Á. Còn em thì làm cho một tập đoàn tài chính lớn của Châu Âu. Anh và em luôn luôn cách nhau 1 đại dương. Lần duy nhất 2 đứa gặp lại nhau là ở sân bay Dubai. 5' gặp gỡ giữa 2 chuyến bay, 2 đứa chỉ ngồi cười và nhìn nhau. Thoáng chốc đã 5 năm kể từ lần cuối cùng gặp gỡ ở Châu Âu. Em vẫn xinh như xưa, chiếc khăn quàng kín cổ làm em có thêm nét đằm thắm của một người phụ nữ từng trải. Còn anh, vẫn chiếc áo cũ phong phanh mặc từ lần sang Châu Âu đó. Hàng trăm chuyến bay cất cánh, hạ cánh ở sân bay Dubai một ngày, xác suất để 2 người gặp nhau 5' quá nhỏ. Cũng giống như xác suất để anh và em gặp lại lần nữa...
Ngày...tháng...năm
Anh viết nốt những dòng này rồi tắt máy tính, xách cặp đi về đón con. Hôm nay, em có hẹn với ông bà đến nhà ăn cơm nên phải đi chợ sớm. Vừa đi ra khỏi văn phòng, anh vừa huýt sáo theo một giai điệu cũ
"And baby Everytime you touch me I become a hero I'll make you safe No matter where you are And bring you Everything you ask for Nothing is above me Im shining like a candle in the dark When you tell me that you love me"
